VNSEEA Confession 1:
Xin chào mn. Mình là nữ và là con một sinh ra trong một gia đình “từng” khá giả. Vì từ khi sinh mình ra thi gia đình sa sút dần. Nhưng khoảng thời gian thơ ấu là khoảng thời gian tuyệt vời nhất với mình. Nhưng mọi thứ tốt đẹp và đáng tự hào ấy, đã tan vỡ từ khi mình bước vào cấp 2. Mẹ bị người ta rêu rao rằng bà dang díu với người đàn ông khác (là đồng nghiệp của mẹ) và từ những lần đi caffe của mẹ và chú, và tất nhiên người rêu rao là bố. Thật ra mọi cuộc cafe ấy đều có mình và những người khác.
Nhưng danh tiếng của mẹ bị hủy hoại từ những lời nói của bố. Tất nhiên là sau đó họ đã ly hôn và có cuộc sống riêng. Nhưng bản thân mình lại như vẫn sống trong khoảng thời gian ấy, dù đã 9 năm trôi qua. Nỗi đau cứ âm ỉ và dai dẳng. Mình đã từng rất shock, và thất vọng với bố. Mình đã từng nghĩ cuộc đời đẹp biết bao, có cả bố và mẹ yêu thương mình. Bây giờ ai yêu thương mình? Mọi thứ như sụp đổ, mình đã từng muốn làm hại bản thân, không muốn đối diện với sự thật là gia đình của mình đã tan nát.
Học hành ngày càng sa sút, không dám kết bạn. Có thể nói thời gian C2,C3 đối với mình là sự đau khổ, áp lực, dằn vặt, không thể tâm sự với ai. Rằng bản thân thấy ngột ngạt như thế nào. Rằng vì sa sút trong học tập mình đã thấy áp lực như thế nào, mình luôn có cảm giác ai đó lấy dây thừng s c mình. Cảm giác ngộp thở ấy, mình không muốn trải nghiệm lại lần nào nữa.
May mắn rằng, mình vẫn đang sống, mình có ước mơ. Và hiện tại mình đã năm 3 và đang trong quá trình hiện thực nó. Nhưng mỗi lần thi, cứ như ông trời muốn ngăn cản mình. Trong quá trình ôn thi, đều sẽ có vấn đề nào đó làm mình lại suy nghĩ để giải quyết nó, để lại mệt mỏi, lại áp lực, lại khóc mỗi đêm. Bây giờ cũng vậy. Rõ ràng mình đã yêu cuộc sống này, luôn thấy may mắn vì bản thân của trước kia đã không chùn bước, không từ bỏ cuộc đời để thực hiện ước mơ.
Nhưng tại sao vẫn cứ đau khổ. Không biết bản thân có thể thực hiện ước mơ đó không?
#vnseea #vnseeaconfession
Baptist Ekklesia VN
Delete Comment
Are you sure that you want to delete this comment ?